Close

Có một phần tuổi trẻ ở đó

Có một phần tuổi trẻ mà tôi nghĩ rằng dù có bao nhiêu năm trôi qua đi chăng nữa thì tôi vẫn không thể nào ngừng hoài niệm về nó. Đó là những năm tháng của tuổi 18, của cái tuổi lững chững giữa ranh giới trưởng thành và trẻ con, cái tuổi bước đầu hình thành ý thức trách nhiệm cho chính bản thân mình với cộng đồng, với xã hội, cái tuổi mà người ta chênh vênh đi tìm câu trả lời cho những thắc mắc: Tôi là ai? Tôi sẽ đứng đâu trong cuộc đời này? Giữa những chênh vênh của tuổi 18 ấy, tôi biết đến khóa tập huấn Công dân tích cực như một mối nhân duyên đầy may mắn. Khóa tập huấn ngắn ngủi trong ba ngày, ba ngày là quá ngắn so với tuổi trẻ, cũng là quá ngắn so với đời người, nhưng đã để lại trong tôi những dư vị và trải nghiệm mà có lẽ cả phần đời về sau tôi cũng không bao giờ có lại được. Như đã nói, tôi đến với AC như một mối nhân duyên. Đó là những tháng ngày lướt nf vô định trên fb, tôi nhìn thấy tin NYDO share đơn đăng ký tham gia khóa huấn luyện Công dân tích cực 2016. Như một giọt nước mưa rơi xuống giữa mảnh đất đá khô cằn, tôi thực sự mong muốn được tham gia cái chương trình mà nghe cuốn hút ngay từ cái tên gọi này, để mong muốn tìm được câu trả lời cho chính mình. Cảm giác hồi hộp điền đơn, hồi hộp phỏng vấn, rồi hồi hộp chờ kết quả, đó là những trải nghiệm thực sự lần đầu tiên tôi có được. Rồi ngày đó cũng đến, ngày họp mặt các học viên của khóa tập huấn. Đó đều là những con người xa lạ đối với tôi. Như một sự phản xạ tự nhiên, ai nấy đều thu mình, đầy ngại ngùng và e dè, lo lắng.

13518192_1788207941408714_1999465735_oLúc đó, tôi đã nghĩ, liệu 3 ngày, chúng ta có thể đạt được những gì như chúng ta mong đợi hay không? Rồi 3 ngày trôi qua, những gì tôi đạt được nằm ngoài những dự định và tôi đặt ra. Một cách hoàn toàn tốt đẹp. Và tôi tin ai cũng cảm thấy như vậy. Khi 29 con người cùng nhau chung sống với nhau trong một mái nhà.

IMG_4218.JPGChia nhau phòng tắm. Chia nhau quân bài. Chia nhau chỗ ngủ. Chia nhau một trưa nắng, một chiều mưa. Chia nhau từng lời tâm sự còn bỏ ngỏ.

IMG_3147Chúng ta đã gắn kết với nhau như một gia đình thực sự. Một gia đình hạnh phúc. Trong 3 ngày ngắn ngủi ấy, chúng tôi đã học cùng nhau nhiều bài học lí thú.

Anh Tuấn, chị Hiền, anh Huy và chị Ly, 4 người đã mang đến cho chúng tôi những kiến thức, phương pháp tư duy mới và cách làm việc có hiệu quả. Chúng tôi cùng nhau thảo luận về những vấn đề của xã hội, trao đổi với nhau về những lợi ích chung của cả cộng đồng. Chúng tôi tự tin đưa ra quan điểm của mình, một cách cởi mở và tự do nhất. Không tự ti. Không phán xét. Lần đầu tiên tôi học được cách tôn trọng người khác để mang về cảm giác được tôn trọng. Lần đầu tiên tôi tự tin đứng trước mặt người khác để nói về vấn đề của mình.

IMG_3340.JPGCách tiếp cận vô cùng mới mẻ và sáng tạo ấy đã đưa chúng tôi rút ra bài học từ chính những trải nghiệm của mình, thay vì ngồi nghe và đọc chép những điều mà người khác nói, người khác nghĩ, người khác đánh giá. Sự thân thiện của anh Tuấn Anh khiến cho buổi học trở nên lý thú. Trái lại, chị Hiền nghiêm khắc nhưng lại dạy cho chúng tôi được sự nghiêm túc trong công việc. Rồi những trò chơi tập thể, những hình phạt oái oăm của anh Huy, chị Ly giúp 27 con người chúng tôi xích lại gần nhau hơn, cùng trở nên thân thiết từ bao giờ.

IMG_3264.JPGQua buổi tập huấn, từ 5 khúc sông của dòng sông Công dân tích cực, tôi thực sự đã học được rất nhiều thứ.

IMG_2857Tôi học được cách giữ gìn bản sắc riêng, cá tính riêng của mình trước mạng lưới hội nhập dày đặc toàn cầu. Tôi hiểu ra rằng mỗi người đều là một cá thể riêng biệt, và khi muốn người khác tôn trọng cái riêng của mình thì mình phải biết cho họ cảm giác được tôn trọng trước đã, rằng mình muốn được nhận cái gì, trước hết phải tặng cho người ta thứ đó. Tôi biết cách lắng nghe ở 3 cấp độ để nắm bắt được tính đa chiều trong mỗi câu chuyện. Tôi nhận ra mình là một phần tử mang lại sự thay đổi của cả xã hội qua “tam giác hệ thống”, để biết rằng bản thân mỗi người đều có thể tạo ra hiệu ứng cánh bướm ( butterfly effect ), rằng mỗi hành động nhỏ của mình có thể tạo ra ảnh hưởng, tác động đến toàn xã hội. Và hơn tất cả, tôi tìm được người đồng hành cùng chí hướng của mình để thực hiện dự án, biết cách lập ra mục tiêu, kế hoạch và các bước để thực hiện, nhờ đó, tôi biết rằng khoảng cách giữa tôi và thành công là không còn bao xa, nếu tôi biết phấn đấu và cố gắng hết sức. Cảm ơn chương trình, cảm ơn anh Tuấn Anh, chị Hiền, anh Huy và chị Ly, cảm ơn các bạn đã cho tôi những trải nghiệm đáng nhớ trong 3 ngày ngắn ngủi và đầy ý nghĩa. Giờ đây, tôi đã biết mình nên là ai, mình nên làm gì, và cuộc đời mình sẽ đi về đâu. Tôi không còn phải bước đi những bước chênh vênh trên con đường tìm kiếm và khẳng định mình. Tôi đã, đang và sẽ từng bước thực hiện dự án của mình, và cùng với những cộng sự của tôi, tôi mong rằng chúng ta sẽ cùng nhau chung tay góp sức, để làm nên một thế giới trong mơ ước mà buổi đầu tiên chúng ta vẽ nên. Trên tất cả, tôi mong rằng không chỉ riêng tôi, mà tất cả mọi người đều có cơ hội để nhận thức được về trách nhiệm của mình, để ai cũng có thể trở thành một CÔNG DÂN TÍCH CỰC. Tôi mong rằng khóa huấn luyện Active Citizens sẽ đến với tất cả mọi người, để ai cũng tìm ra được sự thay đổi và tìm ra phương pháp để khiến xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Xin mượn lời một món quà từ ai đó để kết thúc cho bài viết của mình, rằng: “NẾU KHÔNG PHẢI CHÚNG TA, THÌ LÀ AI? NẾU KHÔNG PHẢI BÂY GIỜ, THÌ LÀ BAO GIỜ?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *